Quyen Pham à !! Bạn còn nhớ vào đầu những năm 1945 Chúng ta là 2 người sống sót cuối cùng sau cuộc đánh bom ở Hiroshima mình đã nguyện thề sống chết với nhau đến hết cuộc đời . Nhưng rồi 55 năm sau chúng ta trên một chiếc BMV bóng loáng mới nhất thời bấy giờ , cùng quay trở lại thăm thành phố xưa thì một tai nạn bỗng nhưng ập đến ! Chiếc xe BMV mới nhất mà 2 chúng mình tích góp được bống dưng phát nổ khiến cả 2 bị thương nặng riêng phần bạn bị mất trí nhớ còn tôi thì bị bất tỉnh 1 tháng trời may mà tôi vẫn còn nguyên trí nhớ . Khi tỉnh dậy thì đập vào mắt tôi là Tấm hoá đơn dài hơn sống Vôn - Ga với đủ mọi chi phí tiền thuốc men , chữa trị , tiền chăm sóc ,... Vân vân và mây mây. Và tôi đang từng ngày từng ngày tìm bạn. Và giờ bỗng một buổi tối tôi thấy tên bạn và hình ảnh khuôn mặt bạn quen thuộc. Sau bao năm xa cách thì chúng ta đã được gặp lại nhau người anh em chí cốt của tôi . Đọc đến đây trí nhớ của bạn cũng nhớ ra tôi rồi chứ. Giờ thì chúng ta đoàn tụ và chia ngọt sẻ bùi nào